Bạn đang đọc truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! của tác giả Lãnh Nguyệt Băng. Cô cảm thấy căn biệt thự này chính là ác mộng, mỗi một ngày trôi qua ở đây đều là đau khổ và giày vò Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi người đàn ông tàn nhẫn kia. Nhưng người kia bỗng nhiên nhận lỗi cùng
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Chương 14 - NovelToon Chương 14 Còn thiếu một chút nữa là đầu Dương Họa Y đã đập vào cạnh tủ. Nhan Từ Khuynh kéo cô lên rồi ôm vào lòng khiến cô sững người. - May quá! Em không bị gì! Chút nữa thì - Anh thôi đi! - Dương Họa Y lần nữa đẩy anh ra.
Truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! - Chương 311. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; "Xin lỗi anh, tổng giám đốc, sau này sẽ không đùa giỡn kiểu này nữa" Quản lý nói xin lỗi.
Tác giả: Nguyễn Bích Hồng (caycodai) Nguồn: vn-zoom [Lời mở: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi. Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!] Tôi - một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi. 7.5/10. 30K. Tác giả: Nguyễn Bích Hồng. Thể loại: Truyện Teen. Nguồn: Sàn Truyện. Trạng thái: Full. Trong tình yêu, ai lại không từng trải qua những phút giây hờn ghen, ích kỷ và có đôi khi vấp phải những lỗi lầm đáng tiếc. Tình yêu không phải chỉ
5K6U. Khi Châu Dã tỉnh lại đã là sáng hai ngày sau, cô chống tay ngồi dậy muốn lấy nước uống. Đột nhiên cảm nhận được gì đó liền lật chăn trên người ra. Chân phải của cô vẫn quấn bột nhưng… hình như nó không cảm nhận được sức nặng của bột như lúc trước sợ là mình vừa mới tỉnh, các cơ quan chức năng vẫn còn chưa hoạt động. Liền giơ tay vỗ nhẹ lên chân mình một có cảm lại dùng sức vỗ mạnh hơn một có cảm Dã trong lòng đầy sợ hãi, cô dùng sức véo mạnh vào chân phải của mình. Cái véo tưởng chừng như rất đau lại không hề hấn gì với cô...Ngưu Phong xách cháo trên tay từ bên ngoài đẩy cửa đi vào trong liền bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ, buông cháo trên tay xuống đất văng tung tóe."Tiểu Dã, cậu đang làm gì vậy hả? Mau dừng lại." Cậu chạy thật nhanh đến giữ chặt lấy bàn tay đang dùng dao gọt trái cây trên bàn cứa vào chân phải, thấm ướt một mảng."Vẫn không có cảm giác… vẫn không có cảm giác…" Mắt Châu Dã vốn rất đẹp nhưng bây giờ lại đờ đẫn, như người mất hồn. Miệng liên tục lẩm bẩm câu bản thân không có cảm giác."Tiểu Dã, bình tĩnh, bình tĩnh. Ngoan, không được dùng dao…" Cậu vỗ lưng cô, tay cố gắng giữ chặt hai bàn tay đang cầm dao."Phong, nhất định là tớ đang nằm mơ. Cậu phải đánh thức tớ dậy, cậu mau đánh thức tớ dậy đi. Cậu đánh đi, đánh mạnh lên. Hay là cần dùng dao, đây, cậu cầm lấy nó đâm tớ đi. Nhanh lên, tớ muốn tỉnh dậy, tớ muốn tỉnh dậy…" Châu Dã nhìn chằm chằm Ngưu Phong ra sức nài nỉ cậu mau đánh thức mình dậy khỏi cơn "ác mộng" này."Tiểu Dã…"Bác sĩ từ bên ngoài nhanh chóng chạy vào tiêm cho cô một liều thuốc an thần. Chẳng mấy chốc cô lại nằm xuống giường ngủ một giấc. Y tá xử lý vết thương trên đùi cho cô xong liền thu dọn đồ đi ra Phong nhìn cô gái nằm trên giường, lòng đầy chua xót. Việc chân cô mất cảm giác cậu đã được nghe bác sĩ nói hôm trước rồi, trong lòng vẫn luôn buồn bực. Đến tận bây giờ khi chứng kiến khoảnh khắc cô mất bình tĩnh, tự làm hại bản thân mình, cậu càng sợ hãi."Bác sĩ, thật sự là không còn cách nào sao?" Ngưu Phong kéo cánh tay bác sĩ hỏi."Tôi biết một người có thể xem cho cô ấy. Nhưng tôi không chắc người đó đang ở đâu, còn giữ số điện thoại liên lạc đó hay không." Bác sĩ thở dài, tiếc nuối cho một cô gái xinh đẹp.…Đến khi Châu Dã tỉnh lại một lần nữa đã là chiều tối. Lần này cô không còn phản ứng mạnh nữa, mà nằm yên bất động trên giường. Mắt nhìn chằm chằm trần nhà."Tiểu Dã, cậu tỉnh dậy rồi sao? Có muốn ăn gì đó không?" Ngưu Phong túc trực bên giường bệnh, thấy cô như vậy mà sầu não.***Khi Mạc Sinh biết được những chuyện vợ và con trai mình làm, đã là một tuần sau rồi."Phỉ Thúy, em có biết mình đang làm gì hay không?" Ông lần đầu tiên nghiêm khắc mắng bà."Làm gì?" Bà chột dạ, nhưng vẫn không hối cải."Làm gì? Em còn hỏi mình đã làm gì. Bao nhiêu năm qua nuông chiều em, không phải là để em làm bậy, không biết nặng nhẹ như vậy. Còn dám đánh người giữa chốn thanh thiên bạch nhật, hướng giáo về phía con dâu. Em đừng tưởng là mình thông minh, làm chuyện gì cũng không ai biết được." Bố Mạc tức giận đến mức đau cả tim, ông thật không ngờ bà lại dám làm ra những chuyện như vậy."Em…" Vừa mới sáng sớm, người của ông đến báo tin rằng Châu Dã đang ở bệnh viện, đến cả Trương Mạn Mạn cũng vậy đã hơn tuần nay rồi. Nghe đầu đuôi câu chuyện mà ông không thể nào tin tưởng nổi."Đáng lý ra bốn năm trước tôi không nên bắt ép Mạc Nhẫn kết hôn với Châu Dã, để giờ đây con bé phải chịu khổ cực như vậy." Mạc Sinh cảm thấy tội lỗi khôn nguôi.…Tào Trúc Cơ vừa nhận được tin con gái nhập viện vội vã chạy đến. Nhìn đứa nhỏ số khổ nhà mình mắt vẫn mở nhưng lại nằm yên bất động trên giường bệnh, bà nuốt nước mắt cay đắng."Chân của con bé thật sự… không được nữa sao?" Bà lẩm bẩm, nước mắt liên tục trào được bà sinh ra đã mệnh khổ, chịu bao cay đắng để trưởng thành. Múa ba lê, đôi chân đối với nó giống hệt như mạng sống vậy. Là thứ có thể an ủi nó giữa cuộc đời hàng vạn bất công thay bà. Nhưng giờ đây, ông trời lại cam tâm tước đoạt lấy "mạng sống" của nó, thử hỏi xem, nó làm sao mà sống nổi nữa lý ra bà phải ngăn cản không để cô gả đi mới đúng.***Ngày Trương Mạn Mạn được Mạc Nhẫn đón xuất viện, cũng là ngày mà về sau anh hối hận không kịp.[Về nhà một chuyến.] Mạc Sinh chỉ nói với con trai duy nhất bốn chữ qua điện thoại, ngắt đưa cô ta về nhà, rồi mới lái xe đến nhà chính Mạc gia."Ký đi." Bố Mạc ngồi đối diện đẩy đến trước mặt anh một lá đơn trên đó có ghi rõ "đơn ly hôn". Bên chồng điền tên anh, còn bên vợ là Châu Dã."Sao thế?" Anh không vội cầm viết ký tên, mà hỏi."Bố nhìn đủ rồi, mẹ con bé nhìn cũng đủ rồi. Sớm giải thoát cho nó, sau này không còn liên quan gì nữa." Ngữ điều bình thường, nhưng ánh mắt ông tràn đầy thất vọng."Cô ta thế nào?" "Nó vẫn khỏe, đang đợi hoàn tất thủ tục ly hôn, rồi đi khỏi thành phố này.""Được thôi." Anh nhún vai cầm bút lên, bàn tay hơi đắn đo nhưng rồi cũng đặt xuống ký tên mình rõ ràng...Ngồi trên ghế lái, Mạc Nhẫn nhớ lại buổi tối hai hôm trước, khi anh đến bệnh viện thăm cô[Người con gái mỏng manh tưởng chừng như gió có thể thổi bay đi bất cứ lúc nào ngồi trên xe lăng đón nhận từng đợt khí lạnh thổi vào, ngắm sao trên trời."Anh đến đây làm gì?" Đột nhiên người trên xe lăng xoay đầu nhìn anh, lạnh lùng không chút cảm xúc."Đến…""Đến xem tôi đã chết thật chưa hả?" Cô châm biếm, hai tay đan lại quan sát anh nói tiếp"Hay là thấy tôi còn một chân bình thường, muốn đến đây bẻ luôn một lượt cho đều?" "Châu Dã, cô không thể nói chuyện với tôi tử tế được sao?" Anh nhíu mày nhìn khuôn mặt đã hóp đi trông thấy."Tôi không có nghĩa vụ phải làm vừa lòng ai. Trả lời anh, đã là cho anh mặt mũi." Cô nhếch môi đáp, đối với người tử tế thì cô có thể nói chuyện tử tế nhưng đối với anh, cô chịu mở lời đã là tốt lắm rồi."Tôi thật đã xem thường cô rồi, tôi…" Còn chưa nói xong thì bên ngoài đã có người đẩy cửa bước vào."Mạc Nhẫn, đến đây làm gì?" Ngưu Phong xách bọc cam vào để lên tủ ngay đầu giường của cô, ánh mắt như muốn giết người nhìn anh."Tình nhân của cô?" Nhìn cách cậu đứng chắn phía trước cô, anh đoán chữ được thốt ra từ miệng anh như tát thẳng vào mặt cô một cái đau điếng, Châu Dã nắm chặt nắm đấm cố ngăn lại sự run rẩy của bản thân. Hai chữ "tình nhân" đối với người khác thì rất ổn, nhưng áp nó lên người cô thì là một chuyện rất tồi tệ.["Mẹ mày ra ngoài loạn cùng tình nhân, lớn lên mày cũng nhất định sẽ như vậy thôi Châu Dã.""Tình nhân kia của mẹ mày nghe nói bỏ trốn rồi, bố ruột mày bỏ trốn rồi.""Châu Dã, gả đi rồi thì cố gắng làm người cho tử tế, đừng có như mẹ mày tình nhân khắp nơi làm mất mặt nhà chồng."Tình nhân… tình nhân…]Những tiếng mắng nhiếc lại vang lên bên tai quấy phá cô, một câu tình nhân, hai câu cũng tình Dã đưa tay lên bịt chặt lấy hai bên tai mình, hoảng hốt tựa đầu trốn tránh sau lưng Ngưu Phong. Cậu tức giận khi người hại cô ra nông nổi này lại chạy đến tận cửa buông lời sỉ nhục cô."Mạc Nhẫn, anh cút khỏi đây cho tôi." Ngưu Phong gầm lên giận dữ nhìn anh."Châu Dã, những thứ hôm nay cô nhận được đều do một tay cô tạo ra. Nếu như cô ngoan ngoãn ở yên như lúc trước thì cô cũng không xảy ra chuyện gì." Anh lại không quan tâm đến lời nói của cậu, mà nhìn chằm chằm "cô vợ" của mình tựa sau lưng cậu."Mày còn dám nói ra lời này? Cô ấy đã làm gì sai mà phải bị đối xử như vậy. Một thằng đàn ông dám để tình nhân qua mặt chạy đến hãm hại vợ mình thì lấy đâu tư cách đứng trước mặt cô ấy chỉ tội? Tao xấu hổ thay mày.""Tôi còn chưa hỏi anh là ai thì đừng có xen vào." Anh lạnh lùng nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt luôn miệng mắng chửi mình."Phong, thôi đi. Đuổi anh ta đi là được rồi, đừng lằng nhằng nữa. Tớ mệt lắm."Ngưu Phong còn muốn nói thêm thì bị người phía sau kéo vạt áo, nhẹ giọng ngăn. Mạc Nhẫn từ xa đương nhiên thấy rõ cảnh tượng này, trong lòng không biết là có cảm giác gì."Mạc Nhẫn, ngày nào đó cả anh và Trương Mạn Mạn, mẹ anh sẽ phải trả giá." Tất cả những người từng làm hại cô nữa."Vậy sao? Tôi rất mong đợi đấy."]Mạc Nhẫn không ngờ là cô đề nghị ly hôn thật, còn nhanh chóng như vậy. Chợt âm thanh cuộc gọi đến của điện thoại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ."Anh nghe." Biết người gọi là ai, anh liền nghe máy.[Khi nào anh về nhà với em, em sợ lắm.] Trương Mạn Mạn đầu dây bên kia nức nở."Anh đang trên đường về đây, em đừng khóc." Mạc Nhẫn không nghĩ nữa, nhanh chóng cho xe chạy cư chỗ Trương Mạn Mạn sống thuộc quyền sở hữu của Mạc gia, là chung cư bật nhất thành phố. Từ rất nhiều năm trước cô ta đã được anh đưa đến sống ở đây."Anh rốt cuộc cũng về rồi." Khuôn mặt đẫm lệ sau cánh cửa vừa nhìn thấy anh liền lao đến ôm chặt lấy. Cả thân hình mềm mại run rẩy."Không sao rồi, chúng ta vào nhà thôi."Hai người cùng đi vào nhà, ngồi lên ghế. Anh ôm lấy để mặc cô ta tựa vào lòng mình."Từ nay Châu Dã sẽ không hãm hại em nữa, em cứ yên tâm ngủ ngon đi." Anh vuốt cánh tay của cô ta trấn an."Sao anh biết cô ấy không làm gì em nữa, em sợ lắm." Giọng nói thì là vậy nhưng ánh mắt phía sau lại khác, cô ta nghiến răng tức muốn Bản thân bị đánh trước mặt nhiều người, sự nghiệp đi đời cả. Vậy mà con nhỏ kia chỉ bị liệt có một bên chân đã là gì. Còn bà già kia nữa, sao tất cả đều không đúng theo ý của cô ta vậy chứ."Anh vừa từ Mạc gia về, đã ký đơn ly hôn rồi. Cô ta sẽ đi khỏi thành phố sớm thôi." Anh nói, trong lòng dâng lên cảm giác khó hiểu. Từ hôm thấy cô ở bệnh viện lần cuối đến nay, anh vẫn luôn có cái cảm giác này."Ly hôn thật sao?" Trương Mạn Mạn suýt thì nhảy lên vì vui sướng, rốt cuộc vẫn nén lại."Ừm."Nhận được lời khẳng định của anh, cô ta thật đắc ý trong lòng. Suy nghĩ độc ác càng rõ Dã, đợi ngày nào đó tao trở thành vợ của anh ấy, phu nhân Mạc gia. Thì ngày đó chính là ngày của mày.***
Thủ tục ly hôn giữa Châu Dã và Mạc Nhẫn giải quyết nhanh chóng. Cô nhận được căn nhà tân hôn cùng 10% cổ phần công ty Mạc thị. Sân bay quốc trên xe lăng, cô thẫn thờ nhìn dòng người đông đúc, không biết là đang nghĩ đến chuyện gì."Tiểu Dã, chúng ta đi thôi." Ngưu Phong phía sau nói."Mẹ không muốn đi với con thật sao?" Châu Dã nhìn sang mẹ lần cuối, ánh mắt lạnh nhạt không còn chút ánh sáng."Mẹ không đi." Tào Trúc Cơ lắc đầu mỉm cười, chịu đủ khổ cực nhiều năm như vậy để nhận lại được gì. Con gái bà thành ra thế này cũng là do sự nhu nhược của chính giờ bà muốn ở lại Châu gia không phải vì yêu Châu Tấn - bố cô nữa. Mà ở lại để giữ vị trí thừa kế duy nhất cho cô."Chuyến này đi không biết khi nào mới được gặp lại, mẹ giữ sức khỏe." Châu Dã gật đầu rồi để Ngưu Phong đẩy người đi vào phòng chờ, đến giờ cất cánh cũng đã là nửa đêm. Nhìn thành phố sáng đèn dần khuất sau những đám mây, bàn tay trắng nõn đặt trên chân siết chặt.…Từ lúc ký vào đơn ly hôn, Mạc Nhẫn chưa từng gặp lại cô. Cũng có lần trở về biệt thự để dọn đồ đi, nhưng ngoài mấy người giúp việc cũ ra thì không còn ai khác. Cô giống như đã bốc hơi khỏi thế gian, không ai có thể liên lạc được ty Mạc thị."Chào cô, tôi có thể giúp được gì cho cô?" Tiếp tân đứng tại bàn cúi đầu, nở một nụ cười đầy chuyên nghiệp chào hỏi cô gái xinh đẹp trước mắt."Tôi muốn gặp Mạc Nhẫn." Cô gái tháo kính đen xuống, nhăn mày nói."Thái tiểu thư, cô đợi tôi một chút." Nữ tiếp tân nhận ra được cô gái này là ai liền mỉm cười hòa nhã hơn, gọi điện thoại bàn báo cáo cho cấp trên."Mời cô đi theo tôi." Qua vài phút cô ta ngắt máy rồi đi trước dẫn trước cửa phòng tổng giám đốc, nữ tiếp tân liền gõ cửa. Nhận được sự cho phép của người bên trong mới cúi đầu mở cửa, tránh sang một bên mời cô gái vào."Mạc Nhẫn, cậu còn muốn hợp tác với tôi nữa không đấy?" Thái Hương Ly vừa nhìn thấy mặt người đàn ông nghiêm túc trên bàn làm việc liền mắng, ngồi xuống ghế rồi quăng mạnh túi xách sang bên cạnh."Vừa mới hạ cánh, không về khách sạn chạy đến đây chỉ để mắng tôi thôi sao?" Mạc Nhẫn nhìn lên cô một cái rồi cúi đầu làm tiếp công việc của mình."Có ai lại để đối tác làm ăn của mình tự sinh tự diệt ở nơi đất khách quê người như cậu không?""Tôi bận chút việc." Thấy thái độ không mấy tốt đẹp của anh, Thái Hương Ly liền biết khó mà lui. Cuối cùng mới đứng lên cầm túi xách, hỏi ý"Hôm nay tôi muốn mượn vợ cậu vài tiếng, không phiền chứ?" Hai chữ "vợ cậu" kia như đấm mạnh vào lòng anh, Mạc Nhẫn có chút khó lòng giải thích được vì sao bản thân mấy ngày nay những lúc rảnh rỗi lại nhớ về đêm hôm đó."Tôi ly hôn rồi.""Ừ, vậy tôi…" Thái Hương Ly đợi chờ lâu, thấy anh chịu lên tiếng, theo quán tính liền gật đầu xem như là anh đồng ý. Chợt nhận ra điều khác thường, cứng đờ nhìn lại."Cậu nói gì? Ly hôn? Vì sao ly hôn?""Chuyện riêng của tôi, tôi không nghĩ là phải kể cho cậu nghe." Anh lạnh nhạt đáp."Mạc Nhẫn, cậu đừng có nói là cậu vì con nhỏ giả tạo kia mà ly hôn với Tiểu Dã nhà tôi đấy nhé." Cô trợn mắt, nghĩ sao nói vậy."Không liên quan đến Mạn Mạn, là cô ta đề nghị ly hôn." Anh nhíu mày sửa lại lời."Vậy là cậu cùng con ả kia đã làm gì quá đáng rồi. Tôi nói cậu ngu ngốc cũng không quá đáng đâu, Tiểu Dã muốn xinh đẹp có xinh đẹp, muốn tài năng có tài năng. Thông minh, hiểu chuyện có ai mà không yêu mến. Báu vật bên cạnh không biết hưởng lại đi đâm đầu vào đống ôi thiu, sau này có hối hận cũng không kịp." "Thái Hương Ly, nói chuyện cho đàng hoàng." Anh lườm cô, đầy ý cảnh cáo."Sau này đừng có mà chạy đến cầu xin tôi giúp cậu." Cô tức giận dậm chân bước nhanh ra ngoài, không được bao lâu lại quay về, ló đầu ngoài cửa"Tiểu Dã bây giờ đang ở đâu?""Chắc là không còn ở thành phố này." Mạc Nhẫn đáp qua loa lấy lệ."Vậy số điện thoại liên lạc cậu chắc có chứ, điện thoại tôi tháng trước mất rồi. Không có số của cô ấy." Thái Hương Ly mím thêm một câu nữa đánh mạnh vào anh, hình như là từ lúc họ kết hôn đến nay. Bốn năm trời dài đằng đẵng, anh thế mà lại không có số điện thoại của cô, cũng chưa từng liên lạc với nhau lần nào. "Không có."...Thái Hương Ly buồn chán từ biệt thự cũ của cô và anh trở về, ghé ngang trung tâm thương mại để mua một vài món."Lúc về đây còn hớn hở vì sắp được gặp người bạn tâm giao, vậy mà bây giờ lại tự mình đi chơi, tự mình đi dạo, không ai thèm nói chuyện." Cô lẩm bẩm."Thái tiểu thư phải không?" Đột nhiên bên tai vang lên giọng nói ngọt ngào rợn gáy."Không phải." Vừa quay đầu nhìn thấy Trương Mạn Mạn, cô liền lắc đầu phủ nhận."Đúng là cô rồi, cô về nước khi nào thế? Đang đi dạo sao, tôi có thể đi cùng không?" Cô ta trong lòng hừ lạnh nhưng thái độ bên ngoài lại khác. Nếu như không phải vì Thái Hương Ly là bạn cũng là đối tác làm ăn của anh, gia thế ở nước ngoài lại lớn, cô ta nhất định sẽ không hạ mình như thế này đâu."Đã bảo không phải, còn chạy theo tôi quấy rối nữa là tôi báo cảnh sát đấy." Cô né người ta như né tà, co chân chạy nhanh đi. Chạy muốn đứt hơi, thấy Trương Mạn Mạn không có đuổi theo liền quay người tựa vào tường thở dốc. Cô ngại phải đối mặt với cô ả giả tạo đó."Vẫn là Tiểu Dã tốt." Thái Hương Ly là thật lòng thích Châu Dã, con người lẫn tính tình của cô gái này rất tốt. Tuy nhiều lúc có xấu tính thật nhưng vẫn hơn những kẻ giả dối, hợp ý cô.***Mới sáng sớm, Trương Mạn Mạn bị âm thanh tin nhắn liên hồi từ điện thoại anh đánh thức. Nhìn qua Mạc Nhẫn vẫn còn đang ngủ say, cô ta liền cầm lấy điện thoại nhìn xem là ai.[Cậu thực sự không biết Tiểu Dã ở đâu hả?][Tiểu Dã đáng thương của tôi.][...]Người gửi là Thái Hương ta không dám nhấn vào đọc tin nhắn mà mở xem nhật ký hoạt động. Mỗi ngày đều sẽ có những tin nhắn đại loại như vậy của cùng một người gửi cho anh."Mạn Mạn, anh đã từng nói là không thích có người động vào điện thoại của mình. Em nhớ chứ?" Trương Mạn Mạn còn đang tức giận trong lòng vì bản thân dù có tỏ ra thân thiện đến mấy, Thái Hương Ly cũng không thèm nhìn đến. Đột nhiên bị giọng nói trầm khàn của anh vang lên dọa cho giật mình."Em xin lỗi." Cô ta rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, bỏ điện thoại xuống bàn vẻ mặt tội nghiệp nằm xuống bên cạnh anh.***Một tháng sau."Anh sao thế?" Trương Mạn Mạn từ trong nhà đi ra. Làn khói thuốc lá làm cho cô ta ho vài cái."Em đi vào trong đi." Mạc Nhẫn không có ý dập điếu thuốc đang cầm trên tay, chỉ mở miệng nói."Có chuyện gì đã xảy ra rồi sao?" Cô ta cảm nhận được hình như là người đàn ông này đã thay đổi, dù là rất mờ nhạt."Không có gì, chỉ là có vài việc anh cần phải suy nghĩ kĩ."Thấy anh không thèm nhìn đến mình, cô ta cũng biết điều mà đi vào ngoài ban công chỉ còn lại người đàn ông cùng làn khói thuốc lá nghi ngút. Dạo gần đây anh thường xuyên ngồi một mình trong tối hút thuốc. Trước đây hiếm lắm mới thấy anh rơi vào trạng thái như bây mắt sắc lẹm trong bóng tối đầy rối bời. [Hai ngày trước, Mạc Nhẫn vô tình nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ Mạc."Lão Mạc, anh nói xem. Có phải là em đã sai rồi không?" Phỉ Thúy thở dài nhìn chồng, muốn nhận được một lời an ủi."Một người vì em mà tàn phế. Em nói xem, mình có sai hay không?" Mạc Sinh lại không hề an ủi, ông thẳng thắn đáp. Nếu là chuyện khác thì ông có thể bỏ qua, nhưng có những việc nếu làm quá trớn hậu quả sẽ không lường được."Em không có cố ý, chỉ là muốn cảnh cáo con bé đó vạn lần không nên lợi dụng em thôi. Ai ngờ…" Bà ấp úng."Ai ngờ con trai của em lại dám làm ra việc tổn hại đến vợ nó như vậy?" Một câu nói tát mạnh vào mặt cả người trực tiếp nghe cùng người đứng từ phía xa nghe."Không những vậy, việc em cho người đánh Trương Mạn Mạn cũng là một chuyện đáng xấu hổ. Đối với loại người như vậy, em thừa sức biết được chuyện gì nên làm chuyện gì không nên làm.""Em…"]Ngày hôm đó, không biết anh rời khỏi nhà chính Mạc gia lúc nào. Trong đầu văng vẳng cuộc trò chuyện của bố mẹ bên Nhẫn luôn cho rằng cô đã đánh Trương Mạn Mạn, có bị như vậy cũng là do cô gây chuyện trước. Còn bây giờ thì sao?Phải, là do cô châm ngòi. Nhưng anh chắc chắn rằng mẹ anh sẽ không nói cho Mạn Mạn biết là cô đứng phía sau bày trò. Vì sao cô ta lại nói là cô cho người đánh mình?Vì sao Châu Dã một mực cho là Trương Mạn Mạn hại cô bị thương?Vì sao anh lại đắn đo?Càng nghĩ càng rối não, anh không thể nhìn Trương Mạn Mạn với ánh mắt bình thường được mấy năm nay, cô ta luôn rất hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức đáng thương. Nhưng bố mẹ anh sẽ không bao giờ nói dối, đặc biệt là họ không biết anh nghe được.***
—-Thơ dỗ vợ — Gửi vợ của anh, Sau đêm qua… Với những giọt nước mắt ướt nhòa Những lời thổn thức, ánh mắt trống rỗng Với sự im lặng, nghẹn ngào, nức nở… …của em. Anh thấy mình thật tệ! Anh xin lỗi… Anh sai rồi… Sai thật rồi… Anh xin lỗi vì quá vô tâm Anh xin lỗi vì quá lười nhác Anh xin lỗi vì quá ỷ lại Được em bao dung, được em cưng chiều. Như đứa trẻ lớn đầu nhõng nhẽo Để em chịu tổn thương, ấm ức Khóc trong đêm… …. Từ nay Máy giặt ngừng quay, anh sẽ phơi Nền nhà bụi bay, anh sẽ quét Thùng rác gần đầy, anh sẽ đổ Làm về sớm anh sẽ đi chợ Nấu ăn ngon, dọn dẹp gọn, tắm rửa sạch sẽ Đợi em về với nụ cười hớn hở Lon ton chạy ra, đón em vào nhà You Are The Glass Rose Of My Eyes Ký tên Cụccưngcủavợ 💖 ———————– youaretheglassroseofmyeyes
Phần 15 Bên kia đường, Thanh Trúc đang khoác tay một người đàn ông tiến vào nhà hàng “Đông Á”. Trông họ tình tứ cứ như một cặp tình nhân vậy. Lòng tôi có một cái gì đó nhoi nhói, phải rồi, giờ tôi đã tìm được ra câu trả lời tại sao gần đây Thanh Trúc lại lạnh nhạt với tôi vậy. – Chú dừng xe lại đi! – Thanh Mai lay tay tôi, đôi mắt nó đầy giận dữ. Nhưng tôi không muốn, tôi không dám đối mặt với sự thật này. – Chú Lâm! Cháu bảo chú dừng xe đi mà! – Con bé hét lên và động vào vô lăng xe làm chiếc xe loạng choạng, lệch hướng buộc tôi phải dừng lại. Con bé mở cửa xe kéo tôi đi thẳng tới chỗ chị nó và người đàn ông kia. Thấy chúng tôi, Thanh Trúc khá ngỡ ngàng. Chưa kịp định thần thì Thanh Mai đã ném vào cô ấy cơn tức giận. – Chị đang làm gì vậy? Giữa đường thế này mà chị có thể ngang nhiên như thế à? – Thanh Mai! – Đây là ngày Tổng giám đốc đáng kính của chị ư? Sao em thấy giống tình nhân của chị thì đúng hơn! – Thanh Mai! Em có biết mình đang nói chuyện với ai không? – Em nói không đúng à? Chị nỡ đối xử với chú Lâm vậy sao? Hay vì vị tổng giám đốc, ông Hàn Quốc đây lắm tiền hơn? “Bốp” – Một âm thanh vang lên khiến tôi sững sờ. Thanh Mai ôm mặt, hướng đôi mắt đầy tức giận lên nhìn Thanh Trúc. – Cái tát này cho cái tội em dám nói về chị mình như thế? Em càng ngày càng cư xử giống như một người vô văn hoá, càng ngày càng không thể chấp nhận được. – Bất chợt cô ấy hướng sang tôi – Xin lỗi anh Lâm, em biết là anh cũng dành tình cảm cho em, nhưng tình yêu không thể gượng ép. Người em yêu là anh Chan đây. Việc gặp anh chỉ là vì em không muốn làm mẹ buồn và cũng chưa thể nói với mẹ chuyện em và anh Chan. Em xin lỗi đã không nói với anh ngay từ đầu. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao ngay từ lần gặp đầu tiên cô ấy lại có thể để cho cô em gái của mình đi thay, hoá ra tôi chỉ là một con tốt hy sinh cho cái tên Chan đang đứng trước mặt tôi đây. – Anh là Lâm? – Tên Chan giơ tay ra bắt. Đến nước này mà hắn nghĩ tôi có thể bình thản mà bắt tay hắn sao? Nhưng với một người cũng là lãnh đạo và có hiểu biết như tôi không thể không bắt tay lại. Tôi cố lấy bình tĩnh đón cái bắt tay của hắn. – Thanh Trúc đã kể chuyện về anh cho tôi nghe. Tôi và Thanh Trúc yêu nhau không phải vì tiền như cô Thanh Mai nghĩ đâu. Thanh Trúc là một cô gái đẹp và tài năng, tôi rất yêu và ngượng mộ cô ấy. Một tình yêu xuất phát từ trái tim chứ không phải từ miệng của một ông Tổng giám đốc dành cho cô trợ lý của mình. Thanh Trúc và tôi rất lấy làm tiếc việc đã không nói rõ cho anh ngay từ đầu. Cô ấy định một thời gian nữa khi nói chuyện với bà Thanh – mẹ cô ấy xong thì cũng gặp anh đã nói rõ và gửi lời xin lỗi. Tôi nghĩ anh là một người rộng lượng và sẽ thông cảm cho chúng tôi. Chúng tôi yêu nhau thật sự. Lời tên Chan nói như cứa vào da thịt tôi. Cảm giác là kẻ thua cuộc đã đè nặng trong lòng. Đó, những gì mà tôi đã làm trong bao ngày tháng qua hoá ra chỉ là thằng ngốc trước mặt người ta. Tôi đã sai lầm, đã quá sai lầm rồi. Lâm công việc như tôi thì tự dưng sao lại nghĩ đến chuyện yêu đương làm gì chứ. Công việc, chỉ có công việc tôi mới có thể chinh phục được, còn tình yêu – tôi chỉ là kẻ thất bại mà thôi!
vợ ơi anh xin lỗi anh sai rồi