Huyết tương của bệnh nhân trắng đục như sữa và nồng độ Triglyceride máu là 91,32 mmol/L (tăng gấp 45 lần giá trị bình thường). Kết quả chụp cắt lớp vi tính ổ bụng: hình ảnh viêm tụy cấp Balthazar E, có dịch ổ bụng lượng vừa. Bệnh nhân được hội chẩn khẩn, tiến Tương tư không phải là một bệnh thực thể. Nguyên nhân của nó là sự nhớ nhung mòn mỏi quay quắt, day dứt, bồn chồn, với một tâm trạng lo lắng không yên, một nỗi đam mê kéo dài vô vọng. Theo y học, tương tư là một dạng stress. Tiểu thư thân thể ốm yếu nhỏ bé vs thiếu niên tàn nhẫn độc ác lòng dạ cố chấp. Hiện đại bối cảnh giả tưởng, kiến thức chuyên nghiệp lấy từ Baidu, chớ kiểm tra. Lời của editor: Đừng đọc văn án mà nhầm, truyện ngọt, tuyệt đối ngọt như mật mía, nam chính TÓM TẮTBệnh mạch vành là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu ở Mỹ, tại các nước đang phát triển, bệnh mạch vành đang có xu hướng gia tăng nhanh chóng. Dự kiến đến năm 2020, gần 3/4 tổng số tử vong do bệnh mạn tính, trong đó tỷ lệ tử vong do bệnh tim thiếu máu chiếm 71%. Việc phát hiện sớm tổn thương động Bệnh tương tư là gì? Bệnh tương tư theo y học là một dạng stresss. Nguyên nhân là do sự nhớ nhung mòn mỏi, day dứt, bồn chồn, với một nỗi nhớ kéo dài vô vọng. Để nói về chuyện yêu thương thì không một ai có thể đưa ra định nghĩa đầy đủ về tình yêu cả. Vì đối NnCPLW. Lục Chu chưa từng nghĩ tới, con trai anh và Giang Nguyệt sẽ là bộ dạng như là hơn sáu giờ sáng, ánh nắng bên ngoài chiếu vào, có tia sáng mỏng manh chiếu qua màn cửa sổ, vụn vặt rơi xuống, chiếu sáng nửa xó Nguyệt ưm một tiếng, chưa mở mắt ra đã cảm nhận được nóng rực sau lưng. Cánh tay Lục Chu bóp chặt eo cô, Giang Nguyệt vừa mới nhúc nhích một chút, người đàn ông phía sau đã ung dung tỉnh lại, chỉ là mắt chưa mở nói Lục Chu mang theo cơn buồn ngủ, cánh tay dài vươn ra vững vàng ôm cô gái nhỏ trong lòng, lầm bầm nói.“Còn sớm, ngủ thêm một chút.”Mặc dù đã sinh một đứa, thân thể Giang Nguyệt vẫn hết sức nhỏ nhắn như trước, không nhìn ra một chút béo Chu ôm cô, thân thể đụng bên hông Giang Nguyệt, cằm chống trên hõm vai gái nhỏ trong ngực lại không như suy nghĩ anh, Giang Nguyệt xoay người, đối mặt vs Lục Chu.“Không còn sớm anh.” Cô đẩy cánh tay đặt bên hông mình, nhắc nhở.“Hôm nay là thứ sáu, Tử Duyệt sắp muộn học.”Lục Tử Duyệt là con trai Giang Nguyệt và Lục Chu, lúc Giang Nguyệt có con, ngoại trừ phản ứng nôn nghén ban đầu, thời gian khác con trai đều yên nên Lục Chu vẫn nghi ngờ Giang Nguyệt mang thai con gái, liền lấy tên trước. Sau đó phát hiện là con trai, Lục Chu không muốn suy nghĩ nhiều, vẫn lấy tên trước đó đặt cho con.“Không sao, không vội.”Người đàn ông rốt cuộc mở mắt ra, gặp ánh mắt Giang hôn cũng không có bao nhiêu thay đổi với Giang Nguyệt, chỉ là có thêm một người yêu cô trong cuộc sống mà nên qua nhiều năm như vậy, Giang Nguyệt vẫn như lúc thiếu đôi mắt đen trong veo, lộ ra sạch sẽ đơn mắt Lục Chu dần dần hướng xuống, tướng ngủ Giang Nguyệt vẫn luôn không tốt lắm, một đêm trôi qua quần áo vốn dĩ được thắt nút ngay ngắn đã không còn như nguyên dạng, cúc áo trước ngực bị mở ra từ lúc nào không biết, có thể thấy khe rãnh mơ mắt người đàn ông dần dần thay đổi, hô hấp Lục Chu dồn dập, cánh tay dài vươn ra ôm cô gái vào trong lòng, ngón tay linh hoạt tìm kiếm bên chốc lát sau căn phòng lại lâm vào trong bóng đứng dậy lần nữa đã chuyện một tiếng sau, cô gái bị chơi đùa không còn chút sức lực, ấm ức nằm trên thể vừa mới tắm rửa còn có mùi bạc hà nhàn nhạt, Lục Chu vừa mới hơi cúi đầu đã thấy Giang Nguyệt trốn vào trong chịu lộ ra chút Chu khẽ cười một tiếng, ngón tay thon dài xốc ga giường bị Giang Nguyệt nắm chặt dễ như trở bàn tay, ánh mắt quan sát trên gò má xấu hổ cô gái/“Anh không muốn làm gì.” Lục Chu cười trầm thấp một tiếng, nghiêng người hôn xuống khóe mắt cô gái, giọng nói ấm áp.“Anh đưa Tử Duyệt đi học, em ngủ thêm một chút.”Cánh tay không có sức nâng lên, Giang Nguyệt ngơ ngác gật đầu, mí mắt đã không mở nổi, cô lười biếng ngáp một cái, lại ngủ thiếp Lục Chu xuống lầu, quả nhiên Lục Tử Duyệt còn chưa ngủ dậy, phòng ăn chỉ có thân ảnh người giúp việc bận rộn.“Tiểu thiếu gia đâu?” Bước chân Lục Chu dừng lại, ngón tay thắt cà vạt hơi chậm lại, ngẩng đầu nhìn về phía người giúp việc bên cạnh.“Tiểu thiếu gia đã ngủ dậy, bây giờ còn đang ở trong giúp việc cúi thấp đầu, đã nhiều năm như vậy bọn họ vẫn sợ hãi Lục Chu trong lòng, không dám đi quá giới hạn nửa phần.“Nó còn chưa ăn sáng.”Thấy sắc mặt Lục Chu không vui, người giúp việc vội vàng khom người đáp “Tiểu thiếu gia đặc biệt dặn dò, cậu ấy không ăn ở nhà.”Lục Chu hơi nhíu mày, ngược lại không nhiều lời gì. Lục Tử Duyệt luôn rất có chủ kiến, anh cũng không muốn can thiệp con trai quá mà cho đến khi ăn cơm xong Lục Tử Duyệt còn chưa xuống lầu, lúc Lục Chu lên tầng gõ cửa, nghe thấy trong phòng có tiếng chơi Tử Duyệt đang bôi kem chống nắng trên mặt nghe thấy tiếng Chu mở cửa vào phòng, đúng lúc nhìn thấy một con trai mặt trắng tay anh vòng quanh ngực, cau mày nói “Con lại lề mề gì nữa, sắp muộn rồi.”Lục Tử Duyệt mới lớp 1 nhưng mà bình bình lọ lọ trên bàn đã sắp đuổi kịp Giang nhớ lúc Lục Tử Duyệt chọn đồ đoán tương lai không có chút hứng thú nào với đồ trên bàn, ngược lại bò về hướng bàn trang điểm Giang mắt bao người duỗi tay ngắn nhỏ ra, nắm chính xác lọ kem bôi mắt Giang Nguyệt còn chưa mở cả mọi người “...”Sau khi Lục Tử Duyệt hiểu chuyện cũng thích nhất là nghiên cứu bình bình lọ lọ trên bàn Giang Nguyệt, mỗi lúc trời tối đều ngồi chơi đùa trước bàn trang điểm Giang Lục Chu đã đứng cạnh cửa, Lục Tử Duyệt cũng không nóng nảy, hai tay thuần thục lượn vòng trên mặt, lại cầm bình phun sương nhỏ bên cạnh, phun trái phải cánh tay và bắp chân mình, nói.“Cha chờ một chút, còn chưa phun kem chống nắng.”Lục Chu “...”Anh không chỉ một lần có phải con trai mình bị ôm Chu vốn cho là coi trai mình đưa bữa sáng đến trường, nhưng mà anh không ngờ, anh vừa mới đưa con trai đến trường chưa tới một giờ đã nhận được điện thoại chủ nhiệm Lục Chu vội vàng chạy tới, lại nhìn thấy con trai nhà mình khoan thai tự đắc ngồi một bên, ngược lại hai nữ sinh bên cạnh bẩn thỉu hai gò má đều có vết dù ở văn phòng hai nữ sinh kia cũng không nhượng bộ chút nào, nếu không phải là chủ nhiệm kéo lại một bên, chỉ sợ lại tiếp tục kéo tóc như vừa mày Lục Chu khẽ nhíu lại, quay người đánh giá mấy cái trên mặt Lục Tử Duyệt, còn chưa kịp mở miệng nghe thấy cửa lớn văn phòng bị người mạnh mẽ phá cửa, mẹ hai đứa bé kia cũng đến thấy con gái bảo bối của mình đánh thành như thế, quả nhiên không ngừng lôi kéo lẫn nhau chất vấn đối nói phụ nữ chói tai hò hét ầm ĩ, làm cho Lục Chu bực trong cuộc cãi lộn của người phụ nữa còn có chủ nhiệm lớp khuyên can, Lục Chu rốt cuộc biết đầu đuôi câu bé gái kia đều muốn đưa bữa sáng cho con trai nhà mình, kết quả một người trong đó làm đổ người kia, hai người lôi kéo ngay trong phòng lụy cả hai món chuẩn bị tỉ mỉ cũng không Tử Duyệt còn chưa ăn sáng, cậu đáng thương kéo tay áo Lục Chu, vẻ mặt tủi thân.“Cha con đói lắm.”Vừa dứt lời, hai bé gái vừa rồi còn hung thần ác sát không đội trời chung nghe thấy tiếng Lục Tử Duyệt, cũng không đoái hoài tới mẹ còn đang bất bình vì mình, cả hai chạy ra bánh kẹo socola đã chuẩn bị trước nhét vào trong tay Lục Tử Duyệt, người sau tranh người trước nói.“Duyệt Duyệt tớ đưa socola, cậu ăn một chút, mẹ tớ nói không ăn sáng không tốt cho cơ thể.”“Hừ, socola kia của cậu vừa nhìn là biết không thể ăn, Duyệt Duyệt cậu nhìn tớ, đây là bánh kẹp mẹ tới cố ý đưa từ nước ngoài về cho tớ, ăn rất ngon đó.”“Sính ngoại, bánh kẹo có gì tốt, vẫn là socola của tớ mới no bụng.”Lục Chu “...”Lục Chu đỡ trán, kéo kẻ cầm đầu sang một bên, thấp giọng nói “Đây là bạn gái của con sao?”Lục Chu nhịn rất lâu mới không nói thêm chữ “nhóm” cuối Chu trợn to mắt, bật thốt lên “Sao có thể?”“Vậy hai bé gái kia đang làm gì.” Lục Chu rõ ràng không bé gái kia còn đang xô đẩy lẫn nhau, tranh nhau socola và bánh kẹp cái nào tốt Chu hiếm thấy dịu dàng xoa đầu con trai, dụ dỗ từng bước nói.“Con nói thật, cha sẽ không nói với mẹ.”Nói, anh cúi đầu nhìn về phía con thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Tử Duyệt đau khổ, mở năm ngón tay ra bắt đầu đếm “Các bạn ấy đều muốn đưa bữa sáng cho con nhưng nhiều quá con không ăn hết.”“Cho nên con nghĩ ra một phương pháp.” Lục Tử Duyệt ngẩng mặt lên, vẻ mặt mong được khen ngợi “Con làm một cái bảng, để các bạn ấy thay phiên đưa cho con, một tháng ba mươi ngày vừa khít.”Lục Chu “...”Nếu anh nhớ không nhầm, lớp Lục Tử Duyệt chỉ có ba mươi bé Tử Duyệt vẫn luôn đóng vai hình ảnh bé ngoan trước mặt Giang Nguyệt, ngoại trừ yêu thích không rời với mỹ phẩm dưỡng da từ nhỏ, cô quả thực là không tìm ra một chút khuyết điểm nào của đứa con trai sinh thông minh ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa từng gây rắc rối cho Giang Nguyệt, ngay cả cuối tuần Giang Nguyệt muốn đưa con trai ra ngoài chơi cũng bị Lục Tử Duyệt từ ngoan ngoãn nằm nhoài trên mặt bàn, khua tay với Giang Nguyệt nói.“Mẹ và cha đi chơi đi, con còn có bài tập chưa làm xong, không quấy rầy hai người.”Giang Nguyệt đau lòng, nhìn một xấp giấy dày trên bàn cậu, đau lòng nói “Vậy con muốn ăn gì, mẹ về mua cho con ăn.”Lục Tử Duyệt liếm môi, ngoan ngoãn nói “Muốn ăn bánh su kem phố Tây, mẹ về có thể mua cho con một chút không?”Con trai khó khắn lắm mới yêu cầu, tất nhiên Giang Nguyệt sẽ thỏa là không khéo là đường phố Tây đang sửa, cửa hàng bên đường đều tạm thời đóng cửa, Giang Nguyệt không còn cách nào, chỉ có thể đi đường nhớ rõ Đông Môn bên kia cũng có một tiệm bánh su kem, chẳng qua là ngược khóe rạp chiếu phim gần đó, thấy thời gian còn sớm, Giang Nguyệt dứt khoát mua vé xem phim vs Lục Chu, sau đó mua bánh su kem rồi đến rạp chiếu nói Lục Tử Duyệt có cái gì khiến người ta đau lòng, đó chính là nó chưa từng dính cha mẹ, ngày nghỉ lễ cuối tuần đều ngoan ngoãn ở nhà làm bài họ tới sớm, người trong rạp chiếu phim không nhiều, Giang Nguyệt tìm vị trí theo vé, ngồi xuống vs Lục mới ngồi xuống không lâu, liền nghe một trận líu ra líu rít phía sau, nghe giọng nói vẫn còn là trẻ cộc cộc chạy vào rạp chiếu phim, ngồi xuống sau lưng Giang một nhóm bé lúc ngồi phía trước nên Giang Nguyệt nghe thấy cuộc đối thoại của các bé.“Duyệt Duyệt tớ vừa mới mua bắp rang, cậu có muốn thử chút không?”“Còn có tớ còn có tớ, tớ cũng mua.”“Các cậu tránh ra hết, không thấy Duyệt Duyệt nhà tớ khát sao Duyệt Duyệt tớ mua Cocacola và sữa chua, cậu thích cái nào?”“Tớ cũng mua, Duyệt Duyệt uống của tớ.”“Ai cho cậu đụng vào tớ, mau tránh ra, đừng đẩy trúng Duyệt Duyệt.”Âm thanh ồn ào sau lưng, Giang Nguyệt cong khóe môi, nghiêng người nói vs Lục Chu.“Bé gái gọi là Duyệt Duyệt kia nhất định là đoàn sủng *, anh nhìn mấy bé Giang Nguyệt quay đầu theo bản năng, sắc mặt Lục Chu khẽ giật mình, lúc muốn ngăn lại thì đã Nguyệt đã nhìn thấy bé “gái” gọi là Duyệt Duyệt đằng sau kia, con ngươi cô xiết chặt, khó có thể tin nổi hoa hoa công tử trái ôm phải ấp bị sáu bé gái vây giữa kia, trong ngực chất đầy một đống đồ ăn vặt, trong miệng còn có bắp rang còn chưa nuốt xuống, là con trai tốt đáng lẽ ra phải ở nhà làm bài tập của khí giống như ngừng hoạt đồng, yên mắt nhìn nhau, ngón tay Lục Tử Duyệt cầm Cocacola hơi run, cậu run rẩy ngẩng đầu lên, nói “Cha mẹ, sao hai người lại ở đây?”Rõ ràng cậu còn đặc biệt chọn địa điểm bánh su kem phố Giang Nguyệt xiết chặt, còn chưa kịp chất vấn, nghe thấy sau lưng đột nhiên truyền đến một trận xôn xao, ngay sau đó là một âm thanh vang dội chỉnh tề.“Chào cha mẹ chồng.” Sức khỏeTin tức Thứ tư, 1/2/2006, 0800 GMT+7 Tương tư không phải là một bệnh thực thể. Nguyên nhân của nó là sự nhớ nhung mòn mỏi quay quắt, day dứt, bồn chồn, với một tâm trạng lo lắng không yên, một nỗi đam mê kéo dài vô vọng. Theo y học, tương tư là một dạng stress. Y học hiện đại chia stress làm ba giai đoạn. Ở mỗi giai đoạn có những diễn biến khác nhau, việc điều trị sớm sẽ tránh được những hậu quả hoặc những chấn thương tâm lý tai hại. Với bệnh tương tự thìGiai đoạn báo động Là sự lo lắng, cảm giác bất an, hồi hộp, tim đập nhanh, tăng nhịp thở, tăng huyết áp... gây thay đổi tâm lý và lối đoạn chống đỡ Mối lo lắng và tuyệt vọng đã trở thành một nỗi ám ảnh thường xuyên, dần dần sẽ làm bệnh nhân suy nhược tinh thần lẫn thể chất, người ta thường gọi giai đoạn này là tương đoạn stress Bệnh lý đồng nghĩa với bệnh tương tư. Các rối loạn tâm thần, rối loạn cơ thể và tập tính xuất hiện hoặc cấp diễn hoặc tạm thời, hoặc nhẹ hoặc kéo dài, suy kiệt và có thể đưa đến tử vong bởi các bệnh cơ hội học hiện đại cho rằng, stress là bất kỳ nhân tố nào đe dọa đến sức khỏe hay tác động có hại đến các chức năng của cơ thể như bị tổn thương, bệnh hay lo âu… Bị stress liên tục, cơ thể sẽ có các phản ứng sinh học nhằm đảm bảo sự sống của mình bằng cách tiết ra các chất gọi là kích thích tố của stress; đặc biệt là có sự gia tăng prolactin. Kích thích tố stress dần dần sẽ làm rối loạn đáng kể vô số chức năng sinh lý, kéo theo sự sa sút trầm trọng về tâm lý, làm xáo trộn hệ thống miễn dịch, hệ thống thần kinh giao cảm và đối giao cảm. Bệnh tương tư cũng vậy. Bệnh tương tư được mô tả điển hình trong truyện Phan Trần, một một truyện lấy sự tích ở Trung Quốc, đời nhà Tống. Truyện như sau Phan Công, Trần Công là bạn học, lại cùng làm quan một chiều. Hai phu nhân cùng mang thai, họ Phan sinh con trai là Phan Sinh, họ Trần sinh con gái là Kiều Liên. Họ hứa gả con cho nhau. Khi hai trẻ lớn lên, hai ông cùng xin về hưu, mỗi người mỗi ngả. Phan Sinh lớn lên, đi thi hương đỗ đầu, nhưng thi hội lại trượt nên không về nhà, quyết học để đỗ kỳ sau. Trong khi đó, Kiều Liên mồ côi cha, quê nhà có giặc phải chạy loạn, mẹ con lạc nhau. Nàng đến tu tại một ngôi chùa ở Kim Lăng, lấy pháp danh Diệu Thương. Khi ở chùa, nàng nhớ mẹ và tưởng đến vị hôn phu, thường ủ rũ buồn rầu, nhờ có sư thầy khuyên giải nên cũng nguôi Sinh du học tại thành đô, sực nhớ có người cô tu ở Kim Lăng, bèn đến thăm. Anh thấy Diệu Thường “tầm thước trẻ trung” thì phải lòng, mượn bà vãi là Hương Công làm mối. Diệu Thường cự tuyệt, chàng thất vọng thành ra ốm tương tư. Phan Sinh ốm nặng, khi Diệu Thường nể lời sư cô tới thăm hỏi thì mười phần bỗng khỏi hết chín. Tối hôm đó, chàng ôm bệnh đến gõ cửa phòng Kiều Liên đòi vào tạ ơn; nàng sợ chàng quá liều, phải mở cửa cho vào. Qua mấy lời trao đổi, họ nhận ra nhau nhưng vì lễ giáo ở chùa, nên vẫn giữ kín. Sau Phan Sinh đỗ thám hoa, hai người thành vợ chồng. Theo Sức Khỏe & Đời Sống [Dịch giả [ TeamDesigner [ Tần1Vs1, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt, Nguyên sang, Sạch, Sủng, Thanh mai trúc mã] BỆNH TƯƠNG TƯ Tác giả Nhu Đoàn Tử Thể loại Hiện đại, hào môn, báo thù giả, nam chính âm trầm, THIẾU NGHỊ LỰC TOÀN TẬP trước nữ chính, nữ chính có bệnh sau chữa khỏi, Link đọc truyện online Văn án Từ khi Lục Chu bắt đầu hiểu chuyện, hắn đã biết nhà họ Giang lớn nhất thành phố Vân, chính là kẻ đứng sau hại chết cha mình. Cho nên hắn mua chuộc người khác, lấy danh nghĩa xung hỉ tiến vào Giang gia. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn Giang Nguyệt như một công chúa, được mọi người vây quanh dỗ uống thuốc như chúng tinh phủng nguyệt *, cả người cha tốt dốc hết lòng vì con gái kia nữa, nở nụ cười nhạt. * Trăng sao vây quanh, ý nói luôn được che chở. Chờ khi hắn đánh sập Giang gia, hắn nhất định sẽ cắt thuốc của Giang Nguyệt, để cho Giang lão đầu kia cảm nhận tư vị thống khổ khi mất đi người thân. Chẳng qua là Lục Chu không nghĩ tới, có một ngày hắn sẽ cam tâm tình nguyện quỳ xuống trước giường của công chúa nhỏ, giọng ôn tồn dụ dỗ “Nguyệt Nguyệt ngoan, nhanh uống thuốc có được hay không?” Tiểu thư thân thể ốm yếu nhỏ bé vs thiếu niên tàn nhẫn độc ác lòng dạ cố chấp. Hiện đại bối cảnh giả tưởng, kiến thức chuyên nghiệp lấy từ Baidu, chớ kiểm tra. Lời của editor Đừng đọc văn án mà nhầm, truyện ngọt, tuyệt đối ngọt như mật mía, nam chính chỉ có tính cách thích tự vả một chút mà thôi. Nữ chính ốm yếu bệnh tật nhưng không phải bánh bèo. Câu chuyện của hai người đảm bảo đặc sắc, không vui không lấy tiền ! — Trong truyện, nữ chính Giang Nguyệt là một tiểu thư hào môn ốm yếu nhiều bệnh. Giang Nguyệt là món quà duy nhất mà người vợ đã mất của Giang Ngộ để lại cho ông. Thế nên ông luôn xem cô con gái nhỏ này như châu như báu, muốn trăng có trăng, muốn sao được sao. Nhưng từ bé con gái yêu đã ốm yếu nhiều bệnh tật, sức khỏe của cô cũng là niềm trăn trở của ông. Năm ấy, Giang Nguyệt trở bệnh nặng, hôn mê liệt giường, bao nhiêu bác sĩ cũng không tìm ra cách chữa trị, thuốc thang dần trở nên vô phương. Khi ấy có người mách Giang Ngộ về việc tìm người “xung hỉ” cho con gái để chữa bệnh. Vì thế, Lục Chu lấy tư cách “xung hỉ” cho Giang Nguyệt mà tiến vào Giang gia. Cậu mang theo âm mưu lật đổ nhà họ Giang, trả thù cho cha mình. Cậu quyết sẽ làm cho hai cha con kia phải trả giá cho những gì họ đã gây ra, sẽ cắt hết thuốc thang của Giang Nguyệt, để người cha tốt Giang Ngộ kia phải nhìn con gái yêu của mình chết dần chết mòn trong đau đớn. Thế nhưng chỉ với một câu “Ba… ba?” mà nữ chính gọi nhầm khi tỉnh dậy, bao nhiêu nghị lực của Lục Chu rơi sạch sành sanh, không sót lại chút gì. Năm ấy, Lục Chu chưa được hai mươi tuổi, nghị lực và ý chí báo thù cứ như vậy rơi mất đến mãi về sau cũng không còn ai thấy “nó” ở đâu nữa v Không biết có phải do Lục Chu vào nhà họ Giang xung hỉ có tác dụng hay do bệnh tình của Giang Nguyệt chuyển biến tốt nên tự dưng lại hết. Vì sự thật ngày hôm sau khi Lục Chu đến thì Giang Nguyệt liền hết bệnh một cách thần kỳ, khỏe mạnh trước giờ chưa từng thấy. Từ đó cũng là lúc chuỗi ngày báo thù rửa hận thì không thấy đâu mà chỉ thấy ngày ngày Lục Chu đội cô em gái bé nhỏ này lên đầu, nâng niu trên tay mà thôi. Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland Lục Chu bước ra từ cô nhi viện, chịu biết bao sự ngược đãi, xa lánh lẫn thua thiệt mới gặp được Giang Nguyệt. Còn Giang Nguyệt tựa như tên của mình, chính là ánh trăng nho nhỏ, chiếu sáng cuộc đời Lục Chu, để cậu nhận ra bên cạnh cậu vẫn còn có người chân thành đối đãi với mình. Nếu không có Giang Nguyệt ở bên cạnh, Lục Chu không biết mình sẽ chống cự như thế nào để không phát điên khi càng ngày cậu càng biết được nhiều bí mật không bao giờ ngờ tới. Hoá ra, không phải Giang Ngộ đã làm hại cha cậu mất mạng. Hoá ra, mẹ cậu không sao cả, chỉ là bà bỏ rơi cậu bơ vơ ở cô nhi viện. Hoá ra, cậu vẫn còn một cô em gái mà mẹ cắm sừng cho cha ở bên ngoài. Và cuối cùng là không phải vô tình mà cậu lại bị mất đi kí ức hai năm sau khi cha mất. Thật ra, có quá nhiều bí mật mà cậu và Giang gia đều chính là những người bị hại. Từ ngày đầu gặp mặt cho đến tận sau này, Giang Nguyệt luôn là một món đồ dễ vỡ mà Lục Chu trân trọng vô điều kiện. Mặc dù Giang Nguyệt cũng là một cô gái không dễ bị bắt nạt – hầu như chỉ có Lục Chu bắt nạt cô mà thôi. Vì thế, không phải tự nhiên mà mình nói Lục Chu là người thiếu nghị lực đâu ạ. Bởi vì cậu thiếu niên này sau khi tốt nghiệp đại học có thể từ hai bàn tay trắng làm nên sự nghiệp to lớn như vậy, lại không thể chịu nổi một giọt nước mắt của công chúa nhỏ rơi xuống. Giang Nguyệt là một cô bé thiên tài, có thể “handmade” một con búp bê nhìn chẳng khác búp bê ma rụng mất một mắt một tay, có con còn rụng cả đầu cổ tứ chi bỏ vào phòng người cô ghét rồi cầm điều khiển búp bê từ xa doạ họ khiếp sợ. Cô gái bé nhỏ ấy, có thể hồn nhiên làm những việc mà người khác phải há hốc mồm. Giang Nguyệt chính là một người không dễ chọc chút nào. Sau thời gian du học, Lục Chu quay về nước diễn một vở kịch thật lớn để vạch trần những bí mật đã bị chôn dấu ấy, lấy lại công bằng cũng như đem sự thật u ám kia phơi bày ra ánh sáng. Nhưng đổi lại là chút hiểu lầm của cô mèo nhỏ Giang Nguyệt, làm mèo con giương móng vuốt với cậu nhiều ngày, cũng xem như tình thú. “Bệnh tương tư” có mở đầu mang hơi hướng hơi âm u, một phần khắc họa nội tâm đen tối nhiều đau đớn của nam chính Lục Chu, những cơn ác mộng kéo dài từ bé đến lớn, những hình ảnh nhuốm màu và bạo lực cứ ẩn hiện xuất hiện trong mộng tưởng như dày vò, phá hỏng cậu thiếu niên ấy. Nhưng đến khi Lục Chu biết Giang Nguyệt có thể làm cho mình thoát khỏi những ám ảnh đó, truyện đã dần chuyển sang một màu hường phấn không thể hường hơn được nữa. Ngọt ngào đến tận kết cục viên mãn của cả hai, bên cạnh họ là cậu con trai nhỏ tưởng ôm nhầm – mới dăm ba tuổi đã thu cả lớp học thành hậu cung của mình. Bản thân mình đánh giá cao bộ truyện này vì tác giả viết rất chắc tay, những phân đoạn ác mộng của Lục Chu đọc thật sự có cảm giác nghẹt thở, cốt truyện liền mạch, tính cách nhân vật được xây dựng hoàn chỉnh và nhất là không cho nữ phụ nào có cơ hội chen chân vào tình cảm của nam nữ chính. “Bệnh tương tư” là một bộ truyện rất đáng để thử nếu bạn thích đọc một nam chính hơi u ám, nhưng lại dành hết sự ôn nhu của mình chỉ cho duy nhất một người, nguyện bảo vệ người đó trọn đời kiếp.

bệnh tương tư nhu đoàn tử